Ngày hôm qua mình được nhận một câu hỏi dạng như vầy: “Anh ơi, làm sao để có thể sắp xếp thời gian để vừa học tập vừa tham gia các hoạt động ngoại khóa ạ?”. Giật mình! Vậy ra cũng có những người giống như mình.
Đây là câu hỏi mà chính mình đã đi hỏi các tiền bối khi bắt đầu vào học kì đầu tiên của năm thứ 2. Lúc ấy đi đâu cũng mồm chữ O mắt chữ A vì thấy anh này chị nó thật giỏi quá đi bệnh viện sáng chiều mà thấy sự kiện nào anh chị cũng phụ trách được, mà còn làm boss của sự kiện nữa mới ghê chứ. Mình hỏi đâu đó khoảng 4 5 người mỗi người có những cách trả lời khác nhau:
Anh A: “Nếu em muốn đạt được được một thứ gì đó thì em phải chấp nhận mất một thứ khác.”
Anh B: “Thực ra anh học không giỏi, chỉ ở mức khá thôi anh vẫn đảm bảo thời gian trên lớp thời gian còn lại anh làm việc, những việc nhỏ thì để mấy bạn phụ chứ anh mà gánh một mình cũng khó”.
Anh C: “Bớt ngủ với chơi lại là thấy thời gian nhiều lắm đấy!”
Anh D: “Anh thường hoạt động đầu kì, cách thi học kì 1 2 tháng là sẽ tạm gác lại để quay lại chuyện học.”…
Rõ ràng, cứ mỗi người, mỗi vị trí khác nhau lại có những cách khác nhau để cân bằng thời gian của chính mình, chẳng ai giống ai. Nhưng nếu bạn đang mù lối trên những bước đi đầu tiên mình sẽ gợi ý đôi chút để con đường bạn đi bớt sương hơn. Hãy trả lời 3 khi bắt đầu một việc gì đó:
– Tại sao mình nhận làm/phải làm công việc này?
– Công việc này có thực sự mang lại cho mình điều gì đó không?
– Công việc này có gấp gáp không? Mình có thể hoàn thành công việc này trong từng ấy thời gian không?
A/ Tại sao mình phải làm công việc này?
Là bài tập của thầy? Là bạn bè nhờ? Là mình muốn đi phát triển bản thân? Là do gia đình ép buộc hay chỉ là “rãnh rỗi sinh nông nổi”? Có hàng tá lý do để mình làm một công việc tuy nhiên hãy nhớ rằng: “Việc đầu tư vào bản thân luôn là tốt nhất vì đầu tư vào những thứ khác đều có thể mất đi”.
B/ Công việc này thực sự có mang lại cho mình điều gì đó không?
Một cách nôm na nó cũng chính là câu hỏi thứ nhất khi trả lời cho câu hỏi “Tại sao”. Tuy nhiên mình tách ra vì nhiều khi chúng ta làm một thứ gì mà mình cảm thấy “có ích” trong khi nó không có ích như chúng ta nghĩ. Ví dụ nhé:
– Bạn tham gia một khóa học về Quản lý thời gian trong khi bạn cảm thấy hiện tại mình đang quản lý rất tốt thời gian của mình dù có thêm việc và deadline gấp.
– Bạn đi tham gia một chương trình flashmob vì nghĩ rằng mình sẽ có thêm một tờ giấy chứng nhận dù trước đó đã có khá nhiều.
Những điều đó chỉ “đáp ứng sở thích” của bạn mà thôi và bạn sẽ cố gắng bảo vệ cho ý nghĩ rằng “Mình làm nó vì nó có ích”. Và khi bạn cảm thấy tất cả mọi thứ có ích thì bạn sẽ rồi mù lên vì không biết nên làm cái nào trước cái nào sau. Để cân bằng tốt hơn hay xem cái nào mang nhiều lợi ích hơn cái nào, cái nào mang ích lợi ích hơn thì hãy SẴN SÀNG NÓI “KHÔNG”. Không thể chép bài cho bạn để duy trì mối quan hệ bạn bè trong khi bài tập của cá nhân mình còn chưa xong phải không nào? Vậy nên hãy cân nhắc khi đưa ra quyết định có làm hay không một thứ nhé.
C/ Công việc này có gấp gáp không? Mình có thể hoàn thành công việc này trong từng ấy thời gian không?Cá nhân mình từng là một đứa ôm việc, sinh hoạt cho 6-7 CLB nhưng ở đâu cũng nhận vài việc gì đó vì “sợ rằng nếu không có mình điều đó sẽ khó trọn vẹn được”. Và khi đó, mặc kệ thời gian như thế nào, còn bao việc đang chờ mình vẫn ôm thêm mà không xem lại rằng ngày mai, mốt, kia … ngày nào mình cũng có deadline cả. Hãy nhận những thứ mình có thể làm được và ƯU TIÊN hơn nếu deadline đã gần ngày hơn. Có thể các bạn đã nghe được câu chuyện này ở đâu đó nhưng hãy cùng đọc lại xem 3 câu hỏi của mình sẽ được trả lời như thế nào nhé:
Một giáo sư Triết học đứng trước lớp với một số đồ vật trên bàn. Khi giờ học bắt đầu, không nói lời nào, ông nhặt một cái lọ lớn và trống rỗng. Sau đó bắt đầu đổ một ít đá vào trong bình.
Sau đó, ông hỏi các học sinh liệu chiếc bình như vậy đã đầy hay chưa?
Mọi người đều đồng ý là có.
Vì vậy, ngay sau đó giáo sư đã chọn một hộp sỏi và đổ tiếp chúng vào bình. Ông lắc nhẹ bình, tất nhiên, các viên sỏi lăn vào các khe hở giữa những tảng đá.
Sau đó, ông hỏi các học sinh một lần nữa nếu bình đã đầy. Họ vẫn đồng ý.
Vị giáo sư cầm lên một hộp cát và đổ vào tiếp theo.
Tất nhiên, cát lấp đầy mọi thứ khác.
Kế đến ông hỏi một lần nữa nếu bình đã đầy.
Các sinh viên phản ứng rất nhanh và nhất trí “Có”.
“Bây giờ,” giáo sư nói, “Tôi muốn bạn nhận ra rằng chiếc bình này đại diện cho cuộc sống của bạn.
Các hòn đá là những điều quan trọng – gia đình của bạn, người yêu thương của bạn, sức khỏe của bạn, con cái bạn. Nếu tất cả mọi thứ khác bị mất và chỉ có họ vẫn còn ở lại, cuộc sống của bạn vẫn sẽ đầy đủ. Các viên sỏi là những thứ khác mà chúng quan trọng như công việc của bạn, ngôi nhà của bạn, xe của bạn. Cát là tất cả mọi thứ còn lại. Các công cụ nhỏ”.”Nếu bạn đặt cát vào bình đầu tiên”, ông tiếp tục, “sẽ không có chỗ cho các viên sỏi hoặc đá. Những thứ gắn liền với cuộc sống của bạn”.
Nếu bạn dành tất cả thời gian và năng lượng vào những thứ nhỏ, bạn sẽ không bao giờ có chỗ cho những điều quan trọng. Hãy chú ý đến những điều đó vì chúng là hạnh phúc của bạn. Chơi với con cái, lau dọn nhà cửa, chuẩn bị bữa tối hay sửa chữa đồ vật hỏng trong nhà… là những điều thật đơn giản mà bạn có thế làm.
Hãy ưu tiên chăm sóc các loại đá đầu tiên – những điều thực sự quan trọng. Phần còn lại chỉ là cát.