Từ hồi chuẩn bị ra trường mình đã được nhiều bạn hỏi về chuyện học thạc sĩ, thậm chí có các anh chị khoá trước, đôi khi tin tưởng mình nên có tham khảo ý kiến về cả chuyện nên học ThS hay Chuyên khoa I. Hồi ấy mặc dù đã có quan điểm riêng về vấn đề này, nhưng để chia sẻ rộng rãi với một đứa chưa tốt nghiệp Đại học thì có vẻ không uy tín lắm cũng như chính mình cũng cảm thấy chưa đủ kinh nghiệm, bây giờ, khi đã quyết định học Thạc sĩ mình mạn phép chia sẻ quan điểm của mình, cũng như nếu bạn nào đang phân vân vấn đề này mình hi vọng có thể giúp được bạn.
.
Quay lại khoảng thời gian ấy, có bạn tâm sự với mình: “Em cảm thấy chưa sẵn sàng để đi làm, em giờ ra chả biết làm gì cả, chắc em đi học Thạc sĩ anh ạ”. Mặc dù quan điểm này không sai, “muốn biết phải hỏi, muốn giỏi phải học” nhưng đối với mình CHỈ NÊN ĐI HỌC THẠC SĨ KHI ĐÃ ĐI LÀM MỘT THỜI GIAN!
.
Thứ nhất, nếu như bạn như người bạn phía trên của mình, học để “biết việc” thì xin chia buồn…vì nếu học ĐH cho các bạn một nùi lý thuyết (và một chút thực hành) thì học Thạc sĩ cũng sẽ cho các bạn thêm một nùi lý thuyết nữa cộng với kiến thức nghiên cứu căn bản, còn về kỹ năng “chiến đấu” thì chẳng thấm vào đâu, nếu có cũng chỉ là kiến tập trong môi trường “hoàn hảo” khó áp dụng trong thực tế.
.
Thứ hai, học Thạc sĩ có thể coi như một khoản đầu tư vì tốn kém thời gian và tiền bạc, cũng như một số chi phí cơ hội khác, thế nên hiếm ai học một thời gian rồi bỏ hay đổi ngành. Nó khác với việc các bạn đi làm, làm cái này không hợp các bạn làm cái khác, làm bệnh viện này không ổn thì làm phòng khám kia. Thành ra khi đi làm một thời gian, trải nghiệm đủ nhiều các bạn dần định hướng được mình thích chuyên ngành gì, có nên đi theo ngành đó hay không, từ một tâm thế tốt các bạn có thể hoàn thành chương trình thuận lợi, ít khó khăn hơn.
.
Thứ ba, đi làm một thời gian bạn biết mình “học thạc sĩ để làm gì?”, thoạt nghe hơi “ngố tàu” nhưng nếu xem kỹ các bạn sẽ thấy rằng cùng là học thạc sĩ mỗi người sẽ có mục đích khác nhau:
– Người thì học chỉ cần tấm bằng để hợp thức hoá chức vụ
– Người thì muốn đào sâu vào chuyên ngành, áp dụng cho công việc, cũng như lấy đà học lên Tiến sĩ
– Người thì muốn có thêm kiến thức vừa sâu cho mình vừa để hướng dẫn người khác
…
Như vậy, với mỗi lý do, tâm thế của người học sẽ khác nhau, sẽ tiếp thu khác nhau và việc học thạc sĩ sẽ là gánh nặng hoặc cơ hội sẽ khác nhau ở mỗi người.
.
Cá nhân mình sau khi đi làm một thời gian, cảm thấy phù hợp với môi trường giáo dục Y khoa, thế là mình quyết định học thạc sĩ, việc có bằng Thạc sĩ hay Tiến sĩ trong môi trường này là tất yếu vì là quy chuẩn quốc gia, cũng như cá nhân mình mong muốn mình có kiến thực thực sự đủ sâu để truyền dạy cho sinh viên. Nhưng vẫn còn lý do …
…. Vấn đề này không phải ai cũng quan tâm, nhưng với mình thì có, đó là “tài chính” đi làm rồi, mình mới có khả năng chi trả cho chính việc học của mình, gia đình mình đã lo cho mình suốt gần hai mươi năm đi học, đến đây mình phải dần tự lo cho mình. Tiền học phí Thạc sĩ tuỳ chương trình, tuỳ trường sẽ có mức giá khác nhau, với mình là khoảng 6-70 triệu, một đứa sinh viên mới ra trường ăn chưa đủ ăn thì lấy đâu ra tiền đi học? Chỉ có đi làm mới giải quyết được vấn đề ấy, khi có một nguồn kinh tế “tàm tạm” thì việc đi học mới dễ thở hơn được các bạn ạ.
.
Rõ ràng rằng việc đi học với những “con người bình thường” như mình là một vấn đề hết sức quan trọng, thế nên cần một lượng thời gian và kinh nghiệm sống nhất định để quyết định. Các bạn khác, hoàn cảnh khác, có lẽ suy nghĩ cũng sẽ khác, nếu có, hãy chia sẽ thêm với mình nhé, còn những bạn đang trăn trở, mình hi vọng bài viết này có ích cho các bạn. Smile ^^!!
]]>Tại sao mình lại suy nghĩ đến chuyện này? Hmm. Nếu các bạn để ý thì ngay lúc này, ngay bây giờ, chỉ cần bạn mở facebook, instagram hay bất kì trang mạng xã hội nào sẽ bị đập ngay vào mặt vô vàn các kiểu triết lý sống, nào là: 30 tuổi phải thế này, 25 tuổi phải thế kia, 10 điều phải làm để tuổi trẻ không hối tiếc,… blah blah,… thế nhưng nếu tất cả cùng làm một điều gì đấy, thì phải chăng cuộc sống này sẽ là một hình vuông, và chúng ta đều bị bó trong những quy chuẩn của người khác. Chắc chắn là không, vì cuộc sống này từ trước đến nay luôn muôn màu muôn vẻ, và đó là lý do người ta gọi nó là “cuộc sống” chứ không phải “cột sống”. Chưa kể họ chỉ nêu ra những triết lý, chứ chả ai chỉ cho mình cách “làm thế nào để có tiền đi Du lịch nước ngoài một mình”! hay “làm thế nào để có người yêu đẹp trai, nhà giàu, biết quan tâm chăm sóc nếu mình là một cô gái xấu xí, tồi tệ, thiếu nghị lực” cả :v
Bỏ qua những thứ “triết vô lý” phía trên, có một số nhà khoa học, vĩ nhân hay triết gia nêu lên một số mô hình về cuộc sống, mỗi mô hình đều có lý lẽ của họ và hiện cũng nhiều người áp dụng.
Một mô hình mình đã từng thích đó là mô hình “bếp lửa”, lý thuyết này cho rằng cuộc sống của chúng ta là “một cái bếp có 4 lò” gồm: Sức khỏe – Gia đình – Sự nghiệp và Bạn bè. Một người muốn thành công trong cuộc sống phải “chịu khó” tắt 2 lò đi để 2 lò còn lại cháy đượm, và nếu muốn “rực rỡ” thì phải chọn 1 và tắt 3. Với lý thuyết này chúng ta sẽ có một nguồn lực chung hữu hạn như thời gian, tiền bạc, sức khỏe,… và vì nó hữu hạn nên không thể có 4 thứ cùng rực rỡ. Thời gian mình áp dụng mô hình này mình đã chọn Sự nghiệp và bạn bè, nếu các bạn có biết mình thời gian khoảng 2013-2018 thì mình là một người hoạt động xã hội – gọi một cách tích cực – là sôi nổi. Có những tuần mình chạy sự kiện gần như cả 7 ngày và ngày nào cũng về trọ lúc khoảng 12-1h sáng. Mình có được tiếng tăm, profile khủng khiếp, đi đâu cũng có bạn đón tiếp, ăn nhậu (chủ yếu là hoạt động, làm sự kiện cùng), trong thời gian ấy mình thấy “ôi, mình đỉnh vl”, nhưng như đã nói ở trên, mình chọn 2 bếp thì 2 bếp còn lại … nguội dần. Về sức khỏe mình đã từng đi khám vì nôn ra máu, loét dạ dày,… và đôi khi là một vài bệnh vặt khác, hậu quả của việc thức khuya, cày đêm, bỏ bữa. Về gia đình mình hiếm khi gọi điện về nhà, thường thì một tháng một lần, và để làm gì thì các bạn sinh viên cũng biết rồi đấy. Hehe.
Mô hình này giúp mình học được cách đặt mục tiêu, học cách đánh đổi, nhưng nó làm mình quên đi mất rằng nguồn lực có thể được sinh ra, tái sử dụng và sự “thành công” với mỗi người là khác nhau.
Mô hình bánh xe – Một mô hình mình biết được khi theo dõi các kênh Youtube dạy làm giàu (Yah, ai rồi cũng sẽ làm giàu thôi), Mô hình này quy định rằng có 8 phần cấu tạo nên một chiếc “bánh xe” gồm: Sức khỏe, Tinh thần, phát triển bản thân, mối quan hệ, sự nghiệp, tài chính, sở thích và đóng góp xã hội. Với mô hình này trước khi bắt đầu bạn sẽ phải đánh giá bản thân, xem mình đang trong trạng thái như thế nào, “chiếc bánh xe” của mình đang lệch về phía nào, từ đó đưa ra phương án để cải thiện những điều mình thiếu, mục tiêu làm sao cho chiếc bánh xe của mình càng tròn càng tốt, vì chiếc bánh xe tròn mới có thể đi được xa.
Có một điểm tương tự với mô hình bếp lửa đó là mình sẽ “chọn những điều quan trọng”, có điều hơi khác hơn một chút đó là những gì mình chọn sẽ làm điểm đang yếu và điểm này sẽ thay đổi về mặt thời gian. Về cơ bản mình nghĩ nó tốt hơn mô hình bếp lửa chút xíu vì nó phân chia chi tiết các phần hơn, thể hiện được sự tương quan giữa các phần của bánh xe. Nếu các bạn thấy thích có thể tìm hiểu thêm ha, tài liệu về cái này rất nhiều.

Mô hình của riêng mình – Thùng rượu vang
Mình không nghiện rượu, thậm chí là ngày xưa rất ghét những người uống rượu, nhưng về cơ bản một chút rượu mỗi ngày cũng chill chill mà hí hí. Đùa đấy. Mô hình Thùng rượu vang là “hình dáng” cuộc sống hiện tại mình định nghĩa cho riêng mình. Nếu như các bạn không biết thì thùng rượu vang có một số đặc điểm như sau:
– Làm bằng nhiều miếng ván/gỗ
– Các miếng ván/gỗ phải thật khít với nhau.
– Lượng rượu trong thùng sẽ bằng với thanh gỗ thấp nhất nếu đóng lệch.
Cuộc sống của mình cũng như vậy, vốn dĩ nó là một tổng thể của nhiều mảnh ghép và bao nhiêu mảnh thì tùy người đóng, dùng vài mảnh to hay nhiều mảnh nhỏ đều được. Đương nhiên nếu các mảnh ghép đều nhau thì sẽ đẹp hơn, nhưng nếu có lệch 1 chút cũng không sao, chúng ta đâu ai giống ai phải không? Điều quan trọng nhất là những mảnh này phải thật khít với nhau – mọi chuyện trong cuộc sống đều có mối liên kết nhất định. Bất kì một mảnh ghép nào lệch tạo ra lỗ thủng hay thiếu cân bằng thì rượu cũng chỉ đựng được đến đó mà thôi.
Áp dụng mô hình này như thế nào?
Với mô hình này mình sẽ ghi nhận các mảnh ghép lớn của cuộc đời mình (Sức khỏe – Tình cảm – Sự nghiệp) nhưng không phủ nhận những mảnh ghép khác nhỏ hơn. Điều đó giúp mình phát triển theo hướng cân bằng, mình không dành bộ toàn bộ thời gian, sức lực vào một chỗ mà phân bổ nó theo những phần phù hợp và trong những khoảng thời gian phù hợp. Ví dụ với sự nghiệp mỗi ngày mình có 8h ở văn phòng thì mình sẽ cố gắng tập trung giải quyết các vấn đề tối ưu nhất, hạn chế làm việc ngoài giờ. Về sức khỏe, vì không phải làm việc ngoài giờ nên thời gian đi ngủ của mình tương đối ổn định, khoảng 6h mỗi đêm, đồng thời mình cũng có thời gian vận động nhẹ buổi sáng và 30p-1h tập thể dục buổi chiều. Về tình cảm buổi tối mình hoàn toàn có thể gọi điện cho mẹ tầm 30p-1h gì đấy, hoặc chém gió đi chơi với bạn bè, cả hai hoạt động này đều không cần theo chu kỳ và thường xuyên nên hoàn toàn cân bằng được. Thời gian còn lại mình có thể để dành để phát triển bản thân, giải trí,… cũng rất okay. Khi mọi thứ có vẻ khá cân bằng chúng sẽ giúp mình tốt hơn lên. Tập thể dục để có sức khỏe tốt thì làm việc mới hiệu quả, làm việc hiệu quả thì sẽ phát triển được bản thân, sẽ có tiền để đi chơi với bạn bè, để mua quà cho gia đình khi về tết, thế là tình cảm sẽ tốt lên. Tình cảm tốt lên thì thấy thoải mái, cảm giác phấn khởi để lại tập thể dục….
Nhiều người nghĩ mình là con người tích cực, thực ra thì không hẳn, nhưng với cái hình dạng cuộc sống kiểu Thùng rượu như trên thì khi mình gặp một vấn đề tiêu cực sẽ đều được hỗ trợ, giải quyết từ những yếu tố khác nếu biết cách. Và đó là một trong những điểm lợi của mô hình này. Bên cạnh đó mô hình của mình cũng không giới hạn “nguồn lực” hiện có, không quy định những thành tố bắt buộc để phải chọn lựa. Nó được phép linh hoạt với mỗi người, miễn sao nó “khít” là được. Mặc dù hướng tới sự cân bằng nhưng khi nhìn vào các bạn cũng sẽ thấy nó là cân bằng phát triển, cái A lớn lên thì cái B cũng lớn lên, cái B lớn lên kéo theo cái C cũng vậy, rồi thì chính cái C lại giúp cái A lớn. Và đó là cách mình trưởng thành ở thời điểm hiện tại.
Có thể các bạn sẽ thích một trong những mô hình mình đưa ra, nhưng cũng có thể các bạn sẽ là một người tự tạo cho mình một mô hình mới phù hợp với chính các bạn. Nhưng dù là thế nào mình cũng hi vọng các bạn có một cuộc sống tốt đẹp và thành công với nhu cầu của mình, đồng thời các bạn cũng có cơ hội để phát triển, đó là cốt lõi của tất cả các mô hình. Và nếu các bạn đang xây dựng cho mình một “hình dạng cuộc sống” thú vị hãy chia sẻ với mình nhé. Biết đâu mình sẽ học được từ bạn rất nhiều.
Seeya!
Bấm LIKE và nhấn SEE FIRST để nhận được thông báo khi mình có bài mới tại ĐÂY.
]]>Ayo! Lại là mình đây!
Hôm trước mình đã chia sẻ cách chọn sách cũng như việc luyện tập thói quen đọc sách, một trong những hướng tốt nhất để cải thiện kỹ năng viết, hôm nay mình sẽ nói nốt những phần còn lại.
ĐI NHIỀU HƠN MỘT CHÚT
Mình không khuyên các bạn là “Xách balo lên và đi” “Quẳng gánh băng đồng bước ra thế giới” chỉ để một mục tiêu duy nhất là nâng cao khả năng viết. Đơn giản là hãy cho mình được bước ra ngoài cái suy nghĩ hiện tại.
Buổi sáng thay vì ăn sáng một mình hãy rủ thêm một người bạn xem sao? 5h chiều cuối tuần mình chạy bộ xem khác mấy ngày khác thế nào? Được thì cùng đám bạn đi Hội An, Đà Nẵng thưởng thức ẩm thực một ngày, trò chuyện với một vài người lạ,…
Nhiều khi cảm hứng và chất liệu viết bài của mình xuất phát từ những chuyến đi đó, những người càng lạ, càng có nhiều thứ mà mình không biết. Chúng ta không thể tự đi thì hãy đi thông qua những lời kể của họ.
ĐẶT BÚT XUỐNG VÀ VIẾT
Chính xác thì, bạn không thể biết được trình độ của mình đến đâu nếu không show nó ra. Để cải thiện kỹ năng viết yêu cầu bạn phải viết nhiều hơn. Khi viết, vốn từ, ngữ pháp của mình nó mới chảy ra được, cứ đọc hoài, tiếp thu hoài mà không viết nó ở yên một chỗ lâu ngày đóng rong, đóng rêu như ao tù nước đọng vậy đó.
Đầu tiên, hãy viết cho bản thân trước, có thể là nhật kí nếu bạn siêng, lười hơn thì chỉ viết những câu chuyện ấn tượng với bản thân mà thôi. Như mình, mình không viết nhật kí nhưng mỗi lần đi các chương trình lớn như I COMMIT, hay Diễn Đàn đối thoại mình đều có một quyển sổ nhỏ ghi lại, đi với ai, ở đâu, làm gì, cảm xúc lúc ấy như thế nào ….
Việc viết không bị kiểm soát bởi những nguyên tắc giúp mình thoải mái hơn rất nhiều.
Một cách khác mà mình nghĩ cũng giúp ích cho được phần nào đó là: Viết tất cả những gì mình nghĩ. Đây là một cách giải tỏa stress mình học được ở Thái Hải nhưng cũng là cách để mình bay hết con chữ của mình ra ngoài.
Về nguyên tắc của hoạt động này đó là: Chọn một không gian mình yêu thích, yên tính cũng được, ồn ào cũng được miễn sao mình có thể để tâm hồn vẩn vơ ở bất cứ nơi đâu là được. Sau đó 1 cuốn số – 1 cây bút viết tất cả những gì mình nghĩ. Bao gồm cả những ý kiểu: Đoạn này mình viết gì đây ta, à, ừm, ngủ ghê,….hay thậm chí là các câu vô nghĩa. Bất cứ điều gì mà nó chạy trong não bạn khi ấy.
Thời gian mình dành cho việc này khoảng 5-10p mỗi lúc thích. Và tin mình đi, bạn sẽ có một câu chuyện rất thú vị về suy nghĩ của mình khi đọc lại đấy.
Một công cụ khác để viết mà các bạn có lẽ bây giờ cũng hay dùng đó là: STT và Story của mạng xã hội. Có điều ở đây các bạn dễ bị đánh giá hơn, các bạn phải đối mặt với những phán xét của cư dân ảo. Thành ra, chỉ viết trên mạng xã hội khi bạn thực sự sẵn sàng nếu không muốn bị stress bởi chính những comment vô tội vạ trên ấy.

LÊN DÀN Ý LÚC BẮT ĐẦU
Đây có thể nói là một lỗi sai super cơ bản của mình hồi cấp 3, một trong những nguyên nhân mình nghĩ rằng dẫn tới việc thấp điểm của mình.
Mình viết từng đoạn đọc vào thì cũng ổn đó nhưng mà khi ghép tất cả lại nó chẳng ra thể thống gì cả, nguyên do là mình chẳng định hình nó lúc đầu nên viết đến đâu thì viết, 120p không thể đủ để viết xong rồi chép lại cho theo mô típ được.
Hiện tại, khi mình viết 2 phần của Kỹ năng Viết này mình phải định hình trước mình sẽ viết kinh nghiệm nào, cái nào dài cái nào ngắn ra sao, cái nào là gốc cái nào là phụ. Thế mới định hình là viết bao nhiêu phần, 2 cái nào thì cùng phần với nhau.
ĐỌC LẠI BÀI KHI KẾT THÚC
Hồi trước, mình dành tầm 15p cuối buổi viết văn để đọc bài nhưng chủ yếu là để chỉnh lại mấy chữ mà mình xấu quá, không đọc ra chứ không phải để thay đổi, thêm thắt vì theo mình “gạch vào xấu bài”.
Đến thời điểm hiện tại việc đọc lại bài giúp mình hoàn thiện nhiều hơn, đặc biệt là khi không giới hạn về thời gian, Cụ thể thì ngoài lỗi chính tả mình còn phát hiện được thêm: Lặp từ, lặp ý, thiếu ý, câu cú lủng củng, dùng quá nhiều một từ nào đó hoặc không thống nhất cách gọi của một thứ trong một bài viết…
Và đương nhiên rồi, những bài viết mình chau chuốt như thế luôn có một lượng view cao hơn, hiện tại thì không nhiều lắm nhưng đủ làm mình khả quan.
THEO DÕI NHƯNG TRANG/CÁ NHÂN HAY VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ
Cái này nó na ná như việc đọc sách vậy, đọc những luận điểm của họ để làm mới luận điểm của mình.
Cái quan trọng là đừng để họ thuyết phục mình tin hẳn vào 100% suy nghĩ của họ, như thế thì chỉ là mình đi copy lại thôi, chẳng có gì mới mẻ cả.
Các trang xã hội các bạn cũng phải lựa mà đọc, đọc xong phải kiểm chứng lại nếu không muốn bị chê cười.
Giống kiểu cách đây vài năm mình post một bài: “Cập nhật mới abcxyz..” sau khi thấy nó trên facebook, một chặp sau bạn mình gửi link bảo cái này có được 4 năm trước rồi. Có chút nhục nhẹ.
VAI TRÒ CỦA NHỮNG NGƯỜI XUNG QUANH.
Theo mình thấy thì đa phần chúng ta đều sợ hai chữ “Phê bình”, đồng thời xung quanh lại quá nhiều kẻ săm soi, đùa cợt quá mức thành ra đôi khi chúng ta phải thể hiện sự phòng thủ (hoặc bảo thủ), không muốn nghe những góp ý.
Tuy nhiên, việc nhận góp ý là việc hết sức cần thiết để tăng level, vì mình đâu viết chỉ để tự sướng phải không? Ôm một mình và tự khen hay khác nào ếch ngồi đáy giếng? Thế thì tăng kỹ năng viết để làm gì? Phải không!?
Một típ nhỏ đó là hãy coi trong tất cả các comment, tuy nhiên hãy lọc ra những comment nhận xét chân thành với mình, thậm chí là góp ý câu chữ để mình thay đổi. Còn mấy đứa mà vô comment 1 câu kiểu “dở quá, không ai đọc đâu” thì mình có thể nhẹ nhàng bỏ qua hoặc “Cảm ơn bạn, mình sẽ rút kinh nghiệm” thế là đủ.
Nếu bạn có quen những cây viết khác, đừng ngần ngại trau dồi, nhờ họ chỉ điểm. Kinh nghiệm là một thứ đáng quý không phải ai cũng có được đâu.
KẾT.
Việc kỹ năng viết của bạn lên được bao nhiêu cũng giống như những kỹ năng khác, cần sự nổ lực. Đừng bao giờ há miệng chờ sung, lâu lâu viết một bài và kì vọng nó hay xuất chúng. Xác suất để điều đó xảy ra mình nghĩ không nhiều đâu.
Thiên tài là kết quả quả của 1% may mắn và 99% nỗ lực.
Bạn nhé!
Bấm LIKE và nhấn SEE FIRST để nhận được thông báo khi mình có bài mới tại ĐÂY.
]]>Mình bắt đầu quan tâm về Sự tập trung sau khi đọc cuốn “Óc Sáng Suốt” của Thu Gian – Nguyễn Duy Cẩn năm 2009, cuốn sách này mình đã trích dẫn một vài câu chuyện ở bài trước. Tuy nhiên nếu bạn là người ít đọc sách trong thời gian gần đây mình không khuyến khích các bạn đọc cuốn này… vì nó hơi khó hiểu.
Về cơ bản sự tập trung – hay sự chú ý của con người có 2 kiểu Chú ý tự nhiên và chú ý cố tâm.
+ Bạn ra đường, thấy đám đông bu quanh một vụ tai nạn, bạn cũng tò mò lại xem thử đó là cố ý tự nhiên. Chú ý tự nhiên ít tốn năng lượng, thường là những dễ gây kích thích đến giác quan.
+ Bạn học bài ôn thi học kì, dù biết đến giờ cơm nhưng vẫn tiếp tục học thêm một chút nữa. Đó là chú ý cố tâm. Chú ý cố tâm tổn hao năng lượng và sức lực, thường dành cho thứ chả mấy “thú vị” với bộ não. Tuy nhiên rèn luyện sự tập trung lại xoay quanh sự chú ý này.
Vậy làm sao để có được chú ý cố tâm?
1. Sự hứng thú
Hứng thú có 4 dạng: Sự tò mò, sự lợi ích, sự cần thiết và sự nguy hiểm.
+ Sự tò mò: Đây là cái thường thu hút các nhà khoa học, khi đi sâu vào một vấn đề họ thấy một vấn đề khác mở ra, nhưng muốn đi sâu nữa thì phải có chìa khóa, thế là họ đi tìm chìa khóa, hết lớp này đến lớp khác.
+ Sự lợi ích: Mình học bài vì mai mình đi thi, đi thi tốt thì vui vẻ, được bố mẹ thưởng. Lợi ích càng lớn các bạn càng tập trung. Thử mỗi kì thi bố mẹ hứa cho 10 triệu mỗi môn được 8 xem các bạn có chăm chỉ học không? Vậy nên nếu có mục tiêu gì muốn tập trung hãy cho mình một phần thưởng xứng đáng khi kết thúc.
+ Sự cần thiết: Khi đi làm việc A thấy mình sót không biết làm một bước đệm B ta sẽ muốn làm sao cho hoàn thiện hơn, ta tìm hiểu rồi đào sâu vào vấn đề B cũng như vấn đề C, D… những cái bổ túc cho A. Mặc dù nó không phải là A nhưng nó giúp A hoàn thành dễ dàng hơn. Tuy nhiên cái này đôi khi lại là cội nguồn của sao nhãng: Lên mạng kiếm bài nghiên cứu chủ đề A, thấy chủ đề B hơi liên quan đọc tít mù luôn rồi chợt nhận ra hổng được gì hết trơn.
+ Sự nguy hiểm: Rõ ràng trong một hoàn cảnh nguy hiểm ta chỉ có thể tập trung vào thứ ảnh hưởng trực tiếp đến tính mạng ta mà thôi. Chả lẽ đang bị rơi vào lò nung lại lấy điện thoại ra search google cách hạ nhiệt?
2. Thói quen
Có câu “Có rèn, mới trở nên anh thợ rèn”. Tập trung cũng thế, phải tập luyện, chứ không phải nói tập trung sẽ tập trung được ngay, bắt đầu là 1 phút, rồi 3 phút, 5 phút, 30 phút, cứ thể thời gian tập trung sẽ dài dần lên.
3. Ý chí
Những kẻ có ý chí mạnh không cần lấy hứng thú và thói quen làm động lực cho sự chú ý của mình. Chỉ có một sự muốn của họ là đủ. Nhưng nếu có cả 3 sẽ chẳng ai cản được họ đến với mục tiêu của mình.
Bấm LIKE và nhấn SEE FIRST để nhận được thông báo khi mình có bài mới tại ĐÂY.
]]>Làm đúng thôi là chưa đủ.
Ví dụ: Khi mình nói các bạn chuẩn bị trình bày nội dung X ở bài sau đa phần các bạn sẽ chỉ chuẩn bị slide để trình bày mà thôi. Trong khi đó, thực ra việc trình bày của các bạn đa phần chưa giỏi, nội dung cũng chưa thực sự biết chắt lọc, khi trình bày xong chính các bạn là người gặp vướng mắc chứ chưa nói đến việc người khao trao đổi trở lại.Thế thì nếu là mình, với vai trò người nhỏ hơn mình sẽ làm gì?
Ngoài slide mình thường sẽ chuẩn bị thêm 1 file word về những thông mình dự định sẽ trình bày, cũng như trao đổi với người hướng dẫn về nội dung còn khúc mắc. Người hướng dẫn mình có thể bận, có thể rãnh như khi họ biết mình có đầu tư họ cũng sẽ có cái nhìn tốt về mình hơn.
Chúng ta thường làm những công việc an toàn với bản thân mình, cái gì mình đã làm thành công một lần chúng ta dễ bị huyễn hoặc chính mình rằng nó đã chuẩn, đã đúng và lần sau tiếp tục như vậy, nhưng thế giới thay đổi, vạn vật cũng phải đổi thay, thứ đúng cho hôm nay chưa chắc đã đúng cho ngày mai. Chúng ta đã làm rồi đấy, đúng rồi đấy nhưng hãy làm quen với việc đặt thêm câu hỏi cho mình: “Liệu mình có thể làm tốt hơn không?” hay “Cái này làm như thế này liệu có hay hơn không nhỉ?”. Không chỉ ở bài tập
Bác sếp mình có lúc nói với mình, các đơn vị tư nhân hơn các đơn vị nhà nước ở một chỗ: Nhà nước thì làm đúng theo pháp luật, còn tư nhân thì họ làm những điều pháp luật không cấm. Ngẫm lại thì đúng ha, đôi khi chúng ta vẫn nói họ “lách luật” nhưng rõ ràng họ làm những thứ đâu có bị cấm!? Cùng một đồng vốn, cùng một xuất phát điểm, cách xử lí, cách tư duy khác nhau cho những kết quả khác nhau. Trong khi đó nhiều người trong chúng ta vẫn hay làm đi làm lại một chuyện gì đó và hi vọng kết quả sẽ khác đi…
Nào, bây giờ, nếu đã đọc được đến đây hãy xem xem bạn đang phải làm gì vào ngày mai và tự đặt câu hỏi cho mình: “Làm gì để điều đó tốt hơn?” sau đó, hãy thực hiện nó và tận hưởng kết quả của chính bạn. Thế nhé ^^
]]>